
Bức Tượng Gốm Khóc Ở Tiệm Đồ Cổ
"Bức tượng gốm cổ hình phán quan rỉ nước mắt máu màu đen kịt mỗi khi có người trong gia đình chủ tiệm đồ cũ ở phố cổ Hà Nội sắp gặp tai nạn tử vong."
Cổ Tâm Đường nằm lọt thỏm trong lòng một con ngõ hẹp và sâu hun hút như lòng một con rắn khổng lồ trên phố Hàng Đồng, thuộc khu phố cổ Hà Nội. Nơi đây quanh năm suốt tháng thiếu thốn ánh sáng mặt trời, không khí lúc nào cũng ẩm ướt, vương vất mùi rêu phong, mùi gỗ mục và một mùi hương trầm ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà hình ống có tuổi đời cả trăm năm. Tiệm đồ cổ của gia đình ông Tấn là một thế giới hoàn toàn khác biệt với vẻ ồn ã xô bồ bên ngoài phố lớn. Phía sau cánh cửa gỗ lim đen bóng đã bạc màu thời gian là hàng ngàn món cổ vật từ khắp mọi miền đất nước được bài trí chồng chất lên nhau: từ những chiếc bình gốm Chu Đậu sứt vòi, những pho tượng Phật bằng đồng hun ám khói, cho đến các bức tranh thờ hoen ố và những chiếc rương gỗ khảm xà cừ cũ kỹ. Với gia đình ông Tấn, ba thế hệ sống bằng nghề sưu tầm cổ vật, mỗi món đồ mang về tiệm không chỉ là một tạo tác mỹ thuật, mà còn là một mảnh linh hồn của quá khứ, một câu chuyện chưa kể của những người đã khuất. Nhưng trong số hàng ngàn thứ đồ cổ nhuốm màu huyền bí ấy, chưa có món đồ nào mang lại nỗi ám ảnh kinh hoàng và gieo rắc cái chết lạnh lẽo cho gia đình ông như bức tượng gốm Phán Quan – một cổ vật mà ông Tấn vô tình sưu tầm được vào một ngày mưa phùn gió bấc ẩm ướt của mùa đông năm ấy.
Gia đình ông Tấn vốn rất neo người, ngoài ông ra chỉ có bà Mai – người vợ hiền hậu quanh năm phụ giúp việc trông nom tiệm, Nam – cậu con trai út đang theo học ngành khảo cổ học tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, và Hải Đường – cô con gái lớn nết na chuẩn bị đi lấy chồng. Cuộc sống của họ trôi qua êm đềm dưới mái nhà cổ kính cho đến ngày xuất hiện của người đàn ông kỳ lạ kia. Hắn là một kẻ bán buôn đồ cũ lưu lạc có vẻ ngoài phong trần, khuôn mặt hốc hác ghê người và đôi mắt thâm quầng như thể nhiều đêm liền không ngủ. Hắn tìm đến Cổ Tâm Đường vào một buổi chiều muộn, khi sương mù và mưa phùn ẩm ướt đã giăng kín các lối ngõ nhỏ của Hà Nội, tạo nên một bầu không khí ảm đạm kỳ lạ. Từ trong chiếc bao bố gai dính đầy bùn đất ấm ướt, hắn cẩn thận lấy ra một bức tượng gốm cổ cao chừng hai gang tay, men rạn ngả màu xám tro pha lẫn những vệt ố vàng của đất mùn lòng sông. Bức tượng tạc hình một vị Phán Quan dưới cõi âm, nét mặt vô cùng nghiêm nghị nhưng cũng đầy dữ tợn với đôi mắt trợn ngược trừng trừng, cặp chân mày xếch ngược lên thái dương và khuôn miệng hơi há ra như đang tuyên đọc bản án phạt ghê rợn ở chốn công đường của diêm la. Một tay tượng cầm cuốn sổ ghi chép nhân quả sinh tử, tay kia cầm chiếc bút lông bằng gốm đã bị gãy mất một phần ngòi bút. Thần thái của pho tượng sống động đến mức khiến Nam, khi vô tình nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, liền có cảm giác như có một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, làm cậu rùng mình ớn lạnh không thôi.
Người bán hàng kể lại bằng giọng khàn đặc rằng bức tượng này được tìm thấy sâu dưới lòng đất trong một đợt nạo vét phù sa ven sông Hồng, gần một khu mộ cổ không bia vị đã bị sạt lở từ lâu. Hắn quả quyết đây là gốm Bát Tràng dòng men rạn cực kỳ quý hiếm thời cuối Lê đầu Nguyễn, nhưng lại mang một vẻ ngoài u ám kỳ lạ mà không người sưu tầm thông thường nào dám đụng tay vào. Hắn đang cần tiền gấp để chữa bệnh trọng cho người thân nên mới cắn răng bán rẻ cổ vật này, kèm theo một lời cảnh báo mập mờ rằng pho tượng này cực kỳ 'nặng nghiệp', ai không có mệnh lớn hay phúc phận dày thì chớ có dại dột giữ bên mình. Ông Tấn, vốn là một người có niềm đam mê mãnh liệt với các cổ vật mang yếu tố tâm linh kỳ bí và có tính cách bướng bỉnh không bao giờ tin vào những lời mê tín dị đoan, lập tức bị cuốn hút bởi những đường rạn men tinh xảo và thần thái uy nghiêm của pho tượng. Mặc cho Nam ra sức can ngăn vì cảm thấy có một điềm báo bất an khủng khiếp toát ra từ khuôn mặt dữ tợn của vị Phán Quan, ông Tấn vẫn rút ví trả tiền không một chút đắn đo cho kẻ lạ mặt. Ông đặt bức tượng ở một góc trang trọng trên chiếc kệ gỗ gụ nằm ở khu vực tối nhất của tiệm đồ cổ, ngay dưới bức hoành phi cổ vẽ cảnh Thập Điện Diêm Vương tái hiện các hình phạt dưới âm phủ, không hề biết rằng mình vừa tự tay rước một tai ương thảm khốc nhất đời vào nhà.
Khoảng một tháng sau khi bức tượng Phán Quan yên vị tại Cổ Tâm Đường, những hiện tượng kỳ quái bắt đầu xảy ra liên tục trong ngôi nhà hình ống chật hẹp này. Ban đêm, khi cả phố cổ đã chìm vào giấc ngủ tĩnh mịch và chỉ còn tiếng gió rít qua những khe tường, Nam thường nghe thấy những tiếng lách cách rất khẽ vang lên từ góc đặt bức tượng, tựa như tiếng móng tay sắc nhọn gõ nhẹ vào bề mặt gốm sứ khô khốc. Ban đầu, cậu chỉ nghĩ đó là tiếng chuột gặm nhấm đồ đạc hoặc tiếng co giãn của gỗ mục do thời tiết mùa đông thay đổi đột ngột. Nhưng rồi, vào một đêm mưa phùn ẩm ướt đỉnh điểm, khi cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Hà Nội luồn qua khe cửa gỗ lim, Nam thức giấc đi xuống nhà để lấy nước uống. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo và đơn độc của tiệm đồ cổ, cậu vô tình hướng mắt về phía góc tối nơi bức tượng Phán Quan đang tọa lạc. Trái tim Nam như ngừng đập trong một nhịp và cả người đông cứng lại khi cậu nhận ra có cái gì đó vô cùng bất thường trên khuôn mặt bằng gốm của vị thần âm phủ. Từ hai hốc mắt sâu hoắm của pho tượng gốm, hai dòng chất lỏng màu đen kịt, đậm đặc như mực tàu, đang từ từ rỉ ra và lăn dài xuống đôi má men rạn xám ngoét của nó. Một mùi hôi thối nồng nặc tựa như mùi bùn ao tù lẫn mùi máu tanh lạnh ngắt lập tức xộc thẳng vào mũi Nam, khiến cậu phải lấy tay bịt chặt miệng để ngăn một tiếng hét kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng.
Nam vội vàng bật tất cả các bóng đèn trong tiệm lên và chạy lên gác gọi bố xuống chứng kiến sự việc kỳ dị này. Thế nhưng, khi ông Tấn bước xuống chiếc cầu thang gỗ đang kêu cót két, hai dòng lệ đen kịt trên mặt bức tượng Phán Quan đã khô lại tự bao giờ, tạo thành hai vệt ố màu đen xỉn bám chặt vào lớp men rạn như thể chúng đã ở đó từ hàng thế kỷ trước và chưa từng có chất lỏng nào chảy ra. Ông Tấn dùng ngón tay quệt thử vào vệt đen rồi đưa lên mũi ngửi kỹ, khuôn mặt ông thoáng chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có của một người chơi đồ cổ lâu năm. Ông gạt đi nỗi sợ hãi tột cùng của con trai và cho rằng đó chỉ là hiện tượng 'đổ mồ hôi' thường thấy của đồ gốm cổ khi gặp thời tiết nồm ẩm đặc trưng của miền Bắc, kết hợp với bụi bẩn lâu ngày bám trong hốc mắt tượng chảy ra mà thôi. Ông còn lấy một chiếc khăn vải ẩm ra sức lau chùi bề mặt tượng, nhưng kỳ lạ thay, vệt đen bám trên má vị Phán Quan không hề phai nhạt đi một chút nào mà như đã thấm sâu vào tận xương gốm bên trong. Đêm hôm đó, bà Mai – mẹ của Nam – chuẩn bị hành lý để sáng sớm hôm sau đi chuyến xe khách ngược lên vùng biên giới Lạng Sơn nhằm lấy thêm một số mặt hàng thủ công mỹ nghệ về bán dịp Tết. Suốt cả đêm dài, Nam nằm trằn trọc không sao chợp mắt được, trong lòng luôn dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, ngột ngạt và nghẹt thở, giống như có một tảng đá vô hình đè nặng lên ngực mà không cách nào gạt bỏ được.
Đến tờ mờ sáng hôm sau, khi sương mù còn giăng lối dày đặc ngoài ngõ sâu và tiếng còi xe ra vào phố cổ bắt đầu inh ỏi, bà Mai vội vã xách túi rời nhà để kịp chuyến xe khách chạy sớm. Chỉ khoảng ba tiếng đồng hồ sau, cả gia đình ông Tấn rụng rời chân tay và chết lặng khi nhận được cuộc điện thoại hung tin từ cảnh sát giao thông đường bộ Lạng Sơn. Chiếc xe khách chở bà Mai khi đang đổ đèo trong điều kiện sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn đã bị mất phanh đột ngột, đâm trực diện vào một chiếc xe container đi ngược chiều rồi mất lái lao thẳng xuống vực sâu thẳm bên dưới. Vụ tai nạn giao thông kinh hoàng ấy đã cướp đi sinh mạng của toàn bộ hành khách trên xe, trong đó có bà Mai. Khi thi thể không còn nguyên vẹn của bà được đưa về nhà để lo hậu sự, cả tiệm đồ cổ Cổ Tâm Đường chìm trong một bầu không khí tang tóc, u uất và lạnh lẽo đến tận cùng xương tủy của những người ở lại. Nam quỳ bên quan tài mẹ khóc nghẹn ngào, nhưng khi cậu vô tình ngước mắt lên nhìn về góc tối của tiệm đồ cổ, cậu muốn rụng rời cả hồn phách khi thấy vệt nước mắt đen trên mặt bức tượng Phán Quan nay đã chuyển sang màu đỏ sẫm như máu khô, và khóe môi bằng gốm của pho tượng dường như hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười ngạo nghễ, đầy vẻ chế giễu trước nỗi đau đớn tột cùng của gia đình cậu.
Nỗi đau mất đi người mẹ hiền hậu chưa kịp nguôi ngoai thì bầu không khí u ám, lạnh lẽo lại tiếp tục bao trùm lấy ngôi nhà cổ kính nằm sâu trong ngõ nhỏ. Sự ra đi đột ngột của bà Mai khiến ông Tấn suy sụp tinh thần hoàn toàn, ông trở nên lầm lì ít nói hơn hẳn, suốt ngày chỉ ngồi bó gối bên bàn thờ vợ và thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào bức tượng Phán Quan với ánh mắt đầy phức tạp, vừa căm hận tột cùng lại vừa có phần sợ hãi run rẩy. Nam lúc này đã bắt đầu nhận ra mối liên hệ khủng khiếp, mang tính chất điềm báo tử thần giữa bức tượng gốm khóc ra nước mắt đen và cái chết của mẹ mình. Cậu đã lén bố đem bức tượng đi giấu sâu dưới gầm một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, nặng trịch ở góc khuất nhất của tiệm đồ cổ, hy vọng sẽ cách ly được nguồn năng lượng tà ác ấy ra khỏi cuộc sống của gia đình mình bấy lâu nay. Tuy nhiên, mỗi lần Nam vô tình chạm tay vào thân tượng lạnh ngắt như băng đá ấy, cậu đều nghe thấy những tiếng thì thầm vô nghĩa, rì rầm vang lên trong đầu mình, cùng với những hình ảnh chập chờn về một thế giới tối tăm đầy bùn đất của cõi âm và những tiếng kêu khóc thảm thiết của các linh hồn lạc lối. Những vệt nước mắt đen trên mặt pho tượng dường như ngày càng đậm hơn và đã ăn sâu vào lớp men rạn, không có cách nào tẩy xóa nổi, giống như một dấu ấn định mệnh bất di dịch đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để tiếp tục đòi mạng những người còn lại trong nhà.
Thời gian cứ thế trôi qua nửa năm, nỗi đau thương mất mát cũng dần được người ta xếp lại vào một góc để gia đình chuẩn bị lo liệu cho đám cưới của Hải Đường – chị gái của Nam. Chồng sắp cưới của Hải Đường là một chàng kỹ sư xây dựng hiền lành, tử tế và yêu thương cô hết mực. Sự xuất hiện thường xuyên của anh cùng sự náo nhiệt của việc chuẩn bị hôn lễ, sắm sửa đồ đạc đã mang lại chút sinh khí hiếm hoi cho ngôi nhà cổ Cổ Tâm Đường vốn dĩ đã quá lạnh lẽo, âm u từ ngày bà Mai qua đời. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc của chị gái khi thử chiếc áo cưới màu đỏ thắm truyền thống, Nam cũng phần nào vơi bớt đi nỗi lo âu thường trực và những cơn ác mộng kinh hoàng mỗi đêm trong lòng cậu bấy lâu nay. Cậu tự trấn an bản thân rằng tai nạn thảm khốc của mẹ có lẽ thực sự chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của số phận nghiệt ngã, và bức tượng kia suy cho cùng cũng chỉ là một cổ vật vô tri vô giác do người xưa làm ra mà thôi. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ luôn chứa đựng những trò đùa tàn nhẫn nhất của số mệnh, và ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu khi ngày vui của Hải Đường đã cận kề trước mắt.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến lễ cưới chính thức của Hải Đường, thời tiết Hà Nội lại bất ngờ đón nhận một đợt gió mùa đông bắc tràn về kèm theo những cơn mưa dầm ẩm ướt kéo dài lê thê từ ngày này sang ngày khác. Vào một buổi tối muộn rả rích tiếng mưa rơi ngoài hiên hiu quạnh, sau khi đã phụ giúp chị gái phân loại xong xuôi các thiệp mời cưới cho bạn bè, Nam đi xuống tiệm đồ cổ dưới tầng một để kiểm tra khóa cửa và tắt bớt đèn trước khi đi ngủ. Khi bước qua chiếc tủ gỗ cũ kỹ nơi cậu từng giấu bức tượng Phán Quan dưới gầm tủ, một mùi tanh nồng nặc của máu tươi kết hợp với mùi bùn đất thối rữa đột ngột xộc mạnh vào khoang mũi cậu, nồng đậm đến mức khiến Nam buồn nôn dữ dội. Với một linh tính chẳng lành vô cùng mãnh liệt, cậu run rẩy cúi rạp người xuống, kéo chiếc tủ gỗ ra một chút rồi rọi đèn pin vào góc tối tăm bên dưới gầm tủ. Trước mắt cậu dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn pin, bức tượng Phán Quan đã tự xoay khuôn mặt men rạn hướng ra phía ngoài từ bao giờ, mặc dù cậu đã quay mặt nó vào trong tường khi giấu đi. Từ hai khóe mắt gốm men rạn của nó, những giọt lệ màu đen kịt, bóng loáng và đặc quánh như dầu hắc ín đang tuôn chảy xối xả không ngừng, chảy tràn qua gò má vị thần âm phủ rồi nhỏ giọt xuống nền đất ẩm tạo thành một vũng nước màu đen loang lổ bốc mùi tanh tưởi. Điều kinh hoàng hơn cả là khóe miệng của pho tượng giờ đây dường như đã mở rộng hơn trước rất nhiều, để lộ ra những chiếc răng gốm nhọn hoắt tăm tối bên trong như đang mở miệng cười nhạo sự bất lực yếu ớt của cậu trước cái chết sắp sửa ập xuống gia đình.
Quá đỗi kinh hoàng và không thể giữ nổi bình tĩnh, Nam lập tức chạy nhanh lên gác gọi giật giọng Hải Đường và cảnh báo chị không được ra khỏi nhà vào ngày mai bằng bất cứ giá nào. Cậu khóc lóc thảm thiết quỳ xuống cầu xin chị hủy bỏ mọi lịch trình đi lại, nhưng Hải Đường chỉ nhìn em trai với ánh mắt ái ngại và thương cảm, nghĩ rằng Nam vẫn chưa thể vượt qua được nỗi ám ảnh tâm lý quá lớn sau cái chết đột ngột của mẹ nên tinh thần mới trở nên hoảng loạn và có phần bất ổn như vậy. Cô ôm lấy Nam, vỗ về bảo rằng ngày mai cô chỉ đi chụp ảnh cưới ngoài trời ở một vài địa điểm quen thuộc và ăn tối nhẹ nhàng với chồng sắp cưới chứ không đi đâu xa, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra cả nên khuyên cậu hãy yên tâm đi ngủ. Sáng hôm sau, bất chấp sự ngăn cản quyết liệt và những lời cầu xin đến khản cả giọng của Nam, Hải Đường vẫn mỉm cười bước lên chiếc xe taxi cùng vị hôn phu dưới trời mưa tầm tã và sương mù giăng kín. Khi chiếc xe vừa di chuyển đến đoạn đường gần một công trường đang thi công tòa nhà cao ốc trên phố Kim Mã, một sự cố kinh hoàng đã xảy ra ngay trước mắt bao người đi đường. Chiếc cần cẩu khổng lồ của công trình xây dựng do bị lỏng dây cáp dưới sức gió giật mạnh của đợt gió mùa đã bất ngờ đổ sập xuống đường với một tiếng động rung chuyển mặt đất, đè bẹp dúm chiếc taxi đang lưu thông bên dưới. Hải Đường cùng chồng sắp cưới và người tài xế taxi đều tử vong tại chỗ trong tích tắc, thi thể họ bị biến dạng hoàn toàn và kẹt cứng dưới khối sắt thép hàng chục tấn đổ nát.
Cái chết thảm khốc của Hải Đường như một nhát dao chí mạng găm thẳng vào linh hồn của hai người đàn ông còn lại trong gia đình tội nghiệp này. Tiệm cổ vật Cổ Tâm Đường giờ đây không khác gì một ngôi mộ lớn dành cho người sống, lạnh lẽo, âm u, ngập tràn sát khí và không còn một chút hơi ấm nào của nhân gian. Ông Tấn sau khi chôn cất con gái lớn xong đã hoàn toàn hóa điên, tâm trí ông không còn tỉnh táo nữa. Ông không còn thiết tha gì đến việc chăm sóc cửa hàng hay buôn bán cổ vật, suốt ngày chỉ ngồi quỳ rạp trước bức tượng Phán Quan – lúc này đã được chính ông mang đặt lại trên chiếc kệ gỗ gụ ở vị trí trung tâm của ngôi nhà, xung quanh thắp đầy những ngọn nến đỏ rực và cắm hàng chục nén hương đen tỏa ra làn khói nghi ngút đầy ma mị. Ông Tấn lảm nhảm nói chuyện với bức tượng vô tri suốt ngày đêm, đôi mắt ông đỏ ngầu sưng húp vì khóc và thiếu ngủ, đôi môi thâm sì mấp máy liên tục cầu xin vị thần âm ti tha mạng cho Nam – đứa con trai duy nhất còn sống sót của mình. Ông điên cuồng tin rằng gia đình ông đã phạm phải một tội ác tày đình nào đó trong quá khứ xa xưa hoặc việc sưu tầm cổ vật bấy lâu nay đã vô tình xúc phạm đến các đấng linh thiêng ở thế giới bên kia, và vị Phán Quan này đến đây để thực thi công lý tối cao, đòi lại từng món nợ máu của dòng họ nhà ông.
Nam nhìn thấy bố mình ngày càng chìm sâu vào sự điên loạn và kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần thì lòng đau như cắt và vô cùng căm hận pho tượng quỷ dị kia. Cậu quyết định không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn cái chết gõ cửa ngôi nhà này lần thứ ba để cướp đi người thân cuối cùng của mình. Vào một đêm muộn khi ông Tấn đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức trên nền đất lạnh, Nam lén cầm một chiếc búa sắt lớn đi xuống tiệm đồ cổ dưới tầng một, quyết tâm sẽ đập nát pho tượng quỷ dị này thành trăm mảnh vụn rồi đem vứt hết xuống lòng sông Hồng sâu thẳm để chấm dứt vĩnh viễn lời nguyền ác độc này. Thế nhưng, khi cậu vừa giơ cao chiếc búa sắt định giáng một đòn chí mạng xuống đầu pho tượng Phán Quan, một bàn tay gầy guộc như bộ xương khô, lạnh ngắt như băng đá và mạnh mẽ như gọng kìm từ phía sau bóng tối đã bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay cậu. Nam giật mình kinh hãi quay lại và đối diện với khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt trợn ngược hằn lên những tia máu đỏ lòm của bố mình dưới ánh nến lập lòe. Ông Tấn giật phắt chiếc búa sắt khỏi tay Nam rồi giáng một bạt tai trời giáng lên mặt con trai, khiến cậu ngã nhào ra đất. Ông gầm lên trong đau đớn tột cùng và điên dại: 'Mày muốn hại chết cả nhà này sao hả con? Bức tượng này chính là mệnh căn của gia đình ta lúc này! Nếu mày dám đập vỡ nó, tất cả chúng ta sẽ phải xuống địa ngục đền mạng ngay lập tức! Vị Phán Quan đang phán xét tội lỗi của chúng ta, mày không được phép vô lễ với ngài, nếu không ngài sẽ lấy mạng mày trước tiên!'
Kể từ đêm kinh hoàng đó, ông Tấn đã dùng một sợi xích sắt lớn để xích Nam lại trong phòng riêng trên tầng hai nhằm ngăn cản cậu đụng đến pho tượng bằng mọi cách. Nam bị nhốt trong căn phòng tối tăm khóa kín cửa, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân kéo lê nặng nề của bố đi lại dưới tiệm đồ cổ tầng một và tiếng lầm rầm khấn vái quỷ dị vang lên từ phía bàn thờ Phán Quan mỗi đêm. Cậu cảm nhận được thần chết đang tiến lại gần gia đình mình hơn bao giờ hết, lảng vảng xung quanh ngôi nhà cổ hình ống này để chờ đợi cơ hội tiếp theo để ra tay đoạt mạng. Cậu đã cố gắng tìm mọi cách để bẻ khóa, đập xích sắt và thoát ra ngoài, gào thét cầu cứu những người hàng xóm xung quanh qua ô cửa sổ nhỏ hướng ra ngõ. Tuy nhiên, con ngõ sâu hẹp ở phố Hàng Đồng vốn dĩ đã vắng vẻ người qua lại, lại thêm tiếng mưa bão gào rú liên tục bên ngoài nên không một ai có thể nghe thấy tiếng kêu cứu trong tuyệt vọng của cậu. Cho đến một đêm mưa bão kinh hoàng nhất của mùa hè năm đó, sấm sét đánh xé toạc bầu trời Hà Nội, rạch những vệt sáng trắng dã, sắc lẹm qua ô cửa sổ căn phòng nơi Nam đang bị giam lỏng.
Giữa những tiếng sấm nổ vang trời đất tưởng chừng như muốn sập cả mái ngói cổ kính, Nam chợt nghe thấy từ phía tiệm đồ cổ dưới tầng một vang lên một tiếng hét thảm khốc của ông Tấn, tiếp theo đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng rất lớn của đồ gốm sứ và kim loại va chạm vào nhau. Nỗi sợ hãi tột cùng và tình yêu thương bố đã tiếp thêm sức mạnh phi thường cho Nam, cậu dùng hết sức lực của đôi chân đạp mạnh liên tiếp vào cánh cửa gỗ cũ kỹ đã bị mối mọt gặm nhấm bấy lâu nay của căn phòng. Cánh cửa gỗ đổ sụp xuống tạo ra một tiếng động lớn vang dội cả căn nhà ống. Nam lao nhanh xuống chiếc cầu thang gỗ tối đen như hũ nút, chỉ có ánh chớp sáng rực từ bên ngoài cửa sổ thỉnh thoảng chiếu sáng những góc khuất trong tiệm đồ cổ Cổ Tâm Đường dưới nhà. Dưới ánh sáng nhập nhòe, chập chờn của những tia chớp bên ngoài cửa sổ, Nam nhìn thấy bố mình đang nằm bất động trên một vũng máu lớn loang lổ ngay giữa nền nhà lạnh ngắt. Trên ngực ông Tấn là một ngọn giáo đồng cổ sắc nhọn vốn được treo trang trí trên bức tường cao bên cạnh kệ thờ bấy lâu nay, không hiểu bằng cách nào đã rơi xuống và đâm xuyên qua lồng ngực ông, ghim chặt thân thể gầy gò, khô khốc của ông xuống nền gạch hoa cũ kỹ.
Nam khóc không ra tiếng, cậu lao đến quỳ bên xác bố, bàn tay run rẩy chạm vào thân thể đã bắt đầu lạnh ngắt và cứng đờ của ông dưới ánh chớp trắng xóa. Khi cậu ngước mắt nhìn lên chiếc kệ gỗ gụ nằm ở góc nhà, cậu thấy bức tượng Phán Quan vẫn đứng vững vàng ở đó, không hề bị ảnh hưởng hay sứt mẻ gì bởi vụ tai nạn quỷ dị vừa rồi. Từ hai hốc mắt sâu hoắm của pho tượng gốm cổ, hai dòng nước mắt máu màu đen kịt vẫn đang không ngừng tuôn chảy xối xả, chảy dài xuống bệ thờ gỗ gụ rồi nhỏ giọt tong tong xuống vũng máu đỏ tươi của ông Tấn đang lan rộng bên dưới nền gạch. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, Nam chợt nhận ra một sự thật tàn nhẫn và kinh khủng hơn tất cả: bức tượng Phán Quan này không chỉ đơn thuần là kẻ dự báo cái chết của gia đình cậu, mà nó chính là một thực thể tà ác chốn âm phủ chuyên đi sưu tầm linh hồn của những kẻ tò mò sở hữu nó. Mỗi một sinh mạng trong gia đình cậu nằm xuống dưới những tai nạn thảm khốc chính là một món cổ vật vô giá được vị Phán Quan này thu thập vào bộ sưu tập thần chết của mình dưới cõi âm ti lạnh lẽo, và gia đình cậu đã rơi vào bẫy của nó kể từ ngày ông Tấn mang nó về tiệm.
Giờ đây, trong ngôi nhà hình ống sâu hoắm và tối tăm ở ngõ phố cổ Hà Nội, chỉ còn lại một mình Nam sống sót cô độc giữa hàng ngàn món đồ cổ vô tri. Cậu không dám mở cửa tiệm đồ cổ để kinh doanh nữa, cũng không dám bước chân ra khỏi ngưỡng cửa nhà dù chỉ một bước vì mỗi lần cậu định rời đi, cậu lại nhìn thấy bóng dáng của mẹ và chị gái đứng ở đầu ngõ dưới cơn mưa tầm tã của phố cổ, vẫy tay gọi cậu quay trở lại với khuôn mặt xám ngoét vô hồn và đôi mắt trống rỗng đang chảy ra những dòng lệ đen kịt như mực. Nam biết rằng mệnh của cậu đã bị khóa chặt hoàn toàn vào ngôi nhà này và bức tượng Phán Quan tà ác kia, không cách nào trốn chạy thoát thân. Cậu trở thành người bảo hộ bất đắc dĩ cho pho tượng quỷ dị, sống một cuộc sống dật dờ, vất vưởng như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình bấy lâu nay. Mỗi ngày trôi qua, cậu phải thắp hương khấn vái trước pho tượng, cẩn thận lau chùi những dòng nước mắt đen rỉ ra từ hốc mắt nó, và cảm nhận rõ rệt sự sống của bản thân đang bị rút cạn dần từng chút một dưới ánh mắt giám sát lạnh lẽo, soi mói của vị thần âm phủ.
Đêm nay, khi cơn bão nhiệt đới ngoài kia đang gào rú điên cuồng qua những mái ngói rêu phong cũ kỹ của phố cổ Hà Nội, Nam ngồi trước chiếc bàn trang điểm gỗ cũ của mẹ ngày xưa, đặt bức tượng Phán Quan ngay trước mặt và bắt đầu viết lại những dòng chữ cuối cùng này trên một mảnh giấy úa vàng đã bám đầy bụi thời gian. Cậu cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại dữ dội như có ai đang bóp nghẹt lấy trái tim, nhịp tim đập chậm dần và hơi thở trở nên khó nhọc, lạnh ngắt vô cùng. Khi cậu nhìn vào tấm gương ố vàng trước mặt, cậu giật mình kinh hoàng tột độ khi thấy từ hai hốc mắt của chính mình, hai dòng lệ màu đen kịt, đậm đặc và tanh nồng như máu bùn đang từ từ rỉ ra và lăn dài trên đôi má hốc hác của bản thân. Cậu quay sang nhìn bức tượng Phán Quan sát bên cạnh, lúc này đôi mắt gốm sứ của nó cũng đang ngập tràn chất lỏng đen bóng ấy, khuôn miệng vị thần âm phủ như giãn ra nở một nụ cười rộng đến tận mang tai như để đón chào thành viên cuối cùng gia nhập vào bộ sưu tập linh hồn vĩnh hằng của nó dưới địa phủ sâu thẳm. Nam đặt cây bút xuống đất, gục đầu bên bàn trang điểm lạnh lẽo, để mặc cho bóng tối vô tận của cõi âm ti nuốt chửng lấy chút hơi tàn cuối cùng của cuộc đời mình trong tiếng mưa gió gào thét bên ngoài con ngõ nhỏ của phố cổ Hà Nội.
Bình luận truyện (0)
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên.
