
Hồn Ma Trên Đèo Cả
"Tài xế xe tải vượt Đèo Cả Phú Yên lúc 2 giờ sáng liên tục chạm trán oán linh cô gái mặc áo dài trắng vẫy xe xin đi nhờ nhưng không có mặt."
Đêm muộn, chiếc xe tải container hạng nặng mang biển kiểm soát miền Trung gầm rú nặng nề, bò từng mét một trên những khúc cua tay áo hiểm trở của Đèo Cả. Đồng hồ trên táp-lô hiển thị con số 2 giờ sáng – thời điểm mà ranh giới giữa cõi tạm và cõi âm dường như mờ nhạt nhất. Nam, một tài xế vạn dặm dày dạn kinh nghiệm với hơn mười lăm năm ôm vô lăng dọc tuyến quốc lộ Bắc - Nam, gồng đôi vai mỏi nhừ để giữ chặt hướng lái. Không gian xung quanh bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, đục ngầu như sữa, nuốt chửng thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt phát ra từ hai cụm đèn pha halogen. Sương lạnh từ biển thổi vào, len lỏi qua khe cửa kính hé mở, mang theo vị mặn chát và cái lạnh thấu xương của núi rừng Phú Yên lúc canh khuya. Tiếng động cơ diesel gầm rú đều đều xen lẫn tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên mặt đường nhựa ẩm ướt là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tịch mịch, đáng sợ của đại ngàn. Nam với tay lấy bao thuốc lá dẹt trên táp-lô, châm một điếu, làn khói xám xịt nhanh chóng hòa vào khoảng không chật hẹp của cabin, nhưng chút hơi ấm ít ỏi đó chẳng thể xua đi được cảm giác bất an kỳ lạ đang dần nhen nhóm trong lòng anh. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài kính chắn gió, sương mù dày đặc hạn chế tầm nhìn xa chỉ trong vài mét, khiến việc điều khiển xe trở nên nguy hiểm vô cùng. Mỗi mét đường đi qua đều đòi hỏi sự tập trung cao độ của anh.
Đèo Cả từ lâu đã được mệnh danh là một trong những cung đèo hiểm trở và kỳ bí nhất Việt Nam, nơi một bên là vách núi đá dựng đứng cao vút, bên kia là vực sâu thăm thẳm ăn sát ra biển Đông rộng lớn. Những người tài xế chạy tuyến đêm vẫn thường truyền tai nhau những câu chuyện rùng rợn về những vong hồn không siêu thoát, những tai nạn thảm khốc thình lình xảy ra không lời giải thích ngay tại các khúc cua ngặt nghèo nhất. Họ bảo rằng, có những linh hồn chết oan vẫn lẩn khuất trong những bụi cây rậm rạp, trong làn sương mù đậm đặc kia để chờ đợi kẻ thế mạng hoặc đơn giản là tìm kiếm một sự giúp đỡ vô vọng từ thế giới người trần. Nam vốn là người không tin vào chuyện ma quỷ thần thánh, anh luôn tự hào về cái đầu lạnh và đôi tay vững vàng của mình qua hàng ngàn chuyến đi bão táp trên khắp mọi miền đất nước. Thế nhưng, đêm nay, một luồng khí lạnh lẽo dị thường luồn lách dọc theo sống lưng khiến những sợi lông tơ trên tay anh dựng ngược lên một cách vô thức. Cảnh vật hai bên đường lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn xe: những thân cây cổ thụ dị dạng giống như những cánh tay quỷ đang vươn ra từ bóng tối, chực chờ kéo tuột cả chiếc xe xuống vực sâu. Sự tĩnh lặng quỷ dị của núi rừng như đang bóp nghẹt bầu không khí vốn đã căng thẳng bên trong cabin.
Khi chiếc xe tải khổng lồ vừa vượt qua một khúc cua hẹp với độ dốc lớn, tốc độ giảm xuống chỉ còn chưa đầy hai mươi cây số một giờ để đảm bảo an toàn, ánh đèn pha đột ngột quét qua một bóng người đứng sát mép đường, ngay sát taluy âm của vực thẳm. Đó là một cô gái trẻ, dáng người mảnh mai, khoác trên mình chiếc áo dài trắng muốt tinh khôi nổi bật một cách bất thường giữa màn đêm u tối và làn sương mù đậm đặc. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống hai bên vai, bay nhè nhẹ theo làn gió lạnh từ biển thổi lên, che khuất một phần khuôn mặt đang cúi gằm xuống đất. Cô đứng đó, hoàn toàn bất động như một bức tượng sáp giữa khoảng không cô tịch của đèo cao, một cánh tay thon dài từ từ nhấc lên, vẫy nhẹ một cách chậm rãi như muốn xin đi nhờ xe. Giữa đèo hoang vu lúc hai giờ sáng, sự xuất hiện của một cô gái mặc áo dài trắng cô độc là điều vô lý đến mức nghẹt thở. Nam giật mình, theo bản năng nghề nghiệp và lời cảnh báo nằm lòng của tài xế đêm – "không bao giờ đón khách trên đèo vắng" – anh lập tức siết chặt vô lăng, nhấn ga để xe lướt qua bóng trắng ấy.
Khi cabin xe vừa vượt qua vị trí cô gái đứng chừng vài mét, sự tò mò vô thức xen lẫn nỗi bất an thôi thúc Nam liếc nhìn vào gương chiếu hậu bên phải để xác nhận những gì mình vừa thấy. Dưới ánh đỏ mờ ảo từ cụm đèn hậu hắt ra, anh hy vọng nhìn thấy một người con gái bình thường đang đứng đó với vẻ mặt thất vọng, nhưng những gì đập vào mắt Nam qua tấm kính gương khiến máu trong người anh như đông cứng lại. Trên mặt gương chiếu hậu, hình ảnh chiếc áo dài trắng vẫn đứng nguyên dưới làn sương mù, nhưng phía trên cổ áo hoàn toàn trống rỗng. Không có cổ, không có cằm, không có khuôn mặt hay mái tóc nào cả – chỉ có một khoảng không đen ngòm ngự trị trên bờ vai gầy guộc của chiếc áo dài trắng đang phấp phới bay theo gió. Phần cổ áo rách rưới, loang lổ những vệt sẫm màu như máu khô bám chặt vào từng sợi vải. Nam run rẩy dữ dội, hơi thở trở nên dồn dập, anh chớp mắt liên tục rồi lắc đầu thật mạnh, tự cố gắng trấn an bản thân rằng đó chỉ là ảo ảnh thị giác do sương mù và mệt mỏi tạo nên. Anh cố hướng tầm mắt về phía con đường trước mặt, quyết không nhìn lại.
Chiếc xe tải tiếp tục hành trình vượt đèo đầy cam go, âm thanh gầm rú nặng nề của động cơ diesel giờ đây nghe thật đơn độc giữa không gian bao la, huyền bí của Đèo Cả. Nam cố tình với tay mở đài radio trên xe để tìm kiếm chút hơi ấm của giọng nói con người, nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là những tiếng rè rè kéo dài khó chịu, xen lẫn những âm thanh rít lên chói tai như tiếng cào cấu trên mặt kim loại. Anh liếc nhìn sang bên cạnh, người bạn đồng hành của mình – Huy, gã phụ xe trẻ tuổi vốn ngủ rất tỉnh – lúc này lại đang nằm co quắp trên chiếc giường phía sau cabin, ngủ một giấc sâu hoắm một cách kỳ lạ. Nam gọi lớn: "Huy! Dậy đi mày! Dậy nói chuyện với tao chút coi! Đừng ngủ nữa!", nhưng Huy vẫn nằm im lìm như một khúc gỗ, hơi thở của gã nặng nề, đều đặn đến mức đáng sợ, hoàn toàn không phản ứng trước tiếng gọi thất thanh đầy hoảng hốt của đàn anh. Sự im lặng đến kỳ lạ của Huy càng làm tăng thêm cảm giác cô lập tột cùng của Nam trong không gian cabin chật hẹp, nơi nhiệt độ đang giảm sâu.
Khoảng mười phút sau, khi chiếc xe đã đi được thêm vài khúc cua ngoằn ngoèo và chuẩn bị tiến vào một khúc cua tay áo hiểm trở bên vách đá dựng đứng, tim Nam như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi ánh đèn pha một lần nữa chiếu sáng một bóng trắng quen thuộc ngay phía trước. Vẫn là cô gái mặc chiếc áo dài trắng ấy, vẫn vị trí đứng sát mép đường bên phải nơi taluy bảo vệ, và vẫn cánh tay thon dài nâng lên vẫy xe một cách chậm rãi, đều đặn như một cỗ máy được lập trình sẵn. Lần này, khoảng cách gần hơn rất nhiều, và Nam có thể nhìn thấy rõ ràng tà áo dài trắng của cô ta không hề chạm đất, nó bay lơ lửng cách mặt đường nhựa ẩm ướt khoảng vài chục phân, đung đưa theo những cơn gió lạnh rít qua vách đá. Nỗi sợ hãi tột độ ban đầu giờ đây đã biến thành sự hoảng loạn thực sự. Đèo Cả chỉ có một con đường độc đạo duy nhất, chiếc xe của anh đang chạy liên tục, không có bất kỳ phương tiện nào vượt qua từ nãy đến giờ, vậy làm thế nào mà cô gái ấy có thể xuất hiện phía trước mặt anh một lần nữa? Nam cắt không còn giọt máu, anh nghiến răng đạp mạnh chân ga quyết lướt qua cái bóng ma quái đó.
Một lần nữa, khi chiếc xe tải gầm rú lao qua vị trí của cô gái mặc áo dài trắng, Nam không thể khống chế được ánh mắt của mình hướng về chiếc gương chiếu hậu bên hông xe. Và lần này, nỗi kinh hoàng đã nhân lên gấp bội. Trong gương, hình ảnh oán linh không đầu kia không còn đứng yên nhìn theo nữa. Bóng trắng ấy đã nhanh chóng quay ngoắt người lại, đối diện trực tiếp với chiếc xe tải đang lao đi. Từ phần cổ đứt lìa hoác sâu của cô ta, một dòng chất lỏng màu đen ngòm, đặc quánh như hắc ín bắt đầu trào phun ra ngoài, chảy dài xuống ngực, nhuộm đen cả một khoảng lớn của chiếc áo dài trắng vốn dĩ tinh khôi. Đáng sợ hơn cả, cánh tay của bóng ma không đầu ấy vươn dài ra một cách phi thường, như muốn với theo để chộp lấy phần đuôi cabin của chiếc xe. Qua gương chiếu hậu, Nam nhìn thấy rõ ràng những ngón tay khẳng khiu, trắng bệch với bộ móng vuốt đen sì đang cào cấu điên cuồng vào khoảng không trung. Tiếng gào thét của gió bên ngoài cabin lúc này như hòa lẫn với một tiếng thét câm lặng, một luồng oán khí dội thẳng vào tâm trí Nam khiến anh suýt nữa mất lái.
Mồ hôi hột túa ra như tắm, chảy ròng ròng trên trán Nam, dù không khí bên trong cabin lúc này đã lạnh đến mức anh có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình ngưng tụ thành làn khói trắng. Nam với tay lấy chai nước lọc dưới hộc cửa cabin, uống một ngụm lớn để làm dịu đi cái cổ họng đang khô rát vì sợ hãi, nhưng dòng nước lạnh ngắt trôi xuống dạ dày chỉ làm tăng thêm cảm giác ớn lạnh chạy khắp dọc sống lưng. Anh nhìn vào chiếc gương chiếu hậu để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bình thường nào của cuộc sống trần thế. Không gian phía sau chiếc xe giờ đây chỉ là một khoảng không đen tối vô tận, sương mù cuộn xoáy dữ dội dưới ánh đèn hậu màu đỏ như những con quái vật đang đuổi theo đòi mạng. Nam bắt đầu lẩm nhẩm đọc những câu kinh Phật mà anh nhớ mang máng, tay phải buông vô lăng trong tích tắc để siết chặt sợi chuỗi hạt bồ đề treo dưới gương chiếu hậu giữa cabin. Sợi chuỗi hạt đung đưa qua lại tạo nên những tiếng cạch cạch khô khốc nghe thật rùng rợn.
Nỗi sợ hãi chạm đến đỉnh điểm của sự chịu đựng khi Nam nhìn thẳng về phía trước và phát hiện bóng trắng áo dài đã đứng ngay giữa lòng đường, chặn ngay lối đi duy nhất của chiếc xe tải hạng nặng. Khoảng cách giữa đầu xe và bóng ma chỉ còn chưa đầy ba mươi mét. Dưới ánh sáng cực mạnh của hai cụm đèn pha, oán linh không đầu đứng sừng sững, tà áo dài trắng bay phần phật trong gió đèo dữ dội như một tấm vải liệm khổng lồ. Nam biết rằng nếu anh phanh gấp trên đoạn đường đèo dốc và trơn trượt này, chiếc xe container nặng hàng chục tấn chắc chắn sẽ bị lật nghiêng hoặc mất lái lao xuống vực thẳm bên tay trái. Nhưng nếu anh không phanh, anh sẽ đâm trực diện vào thực thể ma quái đang đứng chờ sẵn kia. Trong khoảnh khắc sinh tử quyết định vận mệnh, Nam nhắm chặt mắt, hét lên một tiếng thật lớn đầy tuyệt vọng và đạp lút chân ga, quyết định tông thẳng qua bóng trắng. Một tiếng "vút" lạnh ngắt vang lên, không hề có tiếng va chạm vật lý nào, nhưng toàn bộ cabin xe đột ngột rung chuyển dữ dội như vừa đi qua một trận động đất lớn, khiến Nam suýt nữa văng khỏi ghế lái.
Nam run rẩy mở mắt ra, chiếc xe vẫn đang lao đi trên con đường đèo mờ sương dưới sự điều khiển vô thức của đôi tay tê dại. Anh lập tức nhìn vào gương chiếu hậu để xác nhận tình hình phía sau. Những gì hiện ra trong gương khiến tim anh như ngừng đập hoàn toàn, một cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy cơ thể. Bóng trắng không đầu ấy không hề biến mất sau cú va chạm trực diện vừa rồi. Thay vào đó, nó đang lướt đi trên mặt đường với một tốc độ kinh hoàng, bám sát ngay sau đuôi xe tải của anh như hình với bóng. Khoảng cách giữa bóng ma và chiếc xe đang thu hẹp dần một cách nhanh chóng, chỉ còn cách thùng container chưa đầy vài mét. Tà áo dài trắng của nó bay lơ lửng, cuốn theo những làn sương mù xung quanh tạo thành một vệt trắng ma quái kéo dài trông giống như một chiếc đuôi của quỷ dữ. Cánh tay không đầu vươn dài ra phía trước, những ngón tay co quắp như muốn bám lấy phần cản sau của xe container để leo lên. Nam đạp ga sát ván, tiếng động cơ xe gầm rú lên điên cuồng, chiếc xe lao đi với tốc độ cực kỳ nguy hiểm.
Đoạn tiếp theo, tiếng rè rè khó chịu trên đài radio hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một giọng nói con gái cất lên rõ mồn một ngay bên tai Nam, mặc dù cabin xe hoàn toàn đóng kín. Giọng nói ấy thanh mảnh, lạnh lẽo, âm u như vọng ra từ dưới lòng đất sâu thẳm: "Anh ơi... cho em đi nhờ một đoạn... Em lạnh quá... Em không tìm thấy đầu của mình đâu cả... Anh tìm đầu giúp em với..." Giọng nói ma quái ấy lặp đi lặp lại liên tục, lúc thì thì thầm sát bên tai trái, lúc lại như vang lên từ phía sau gáy của Nam khiến tóc gáy anh dựng đứng. Đồng thời, một tiếng gõ nhẹ "cộc... cộc... cộc..." vang lên từ phía cửa kính bên phụ của cabin. Nam chậm rãi quay đầu nhìn sang với nỗi sợ hãi tột cùng. Qua lớp kính chắn gió mờ sương và bụi đường, anh kinh hoàng nhìn thấy một phần thân người mặc áo dài trắng đang áp sát vào cửa kính cabin, dù chiếc xe đang chạy với tốc độ gần tám mươi cây số một giờ. Phần cổ đứt lìa của bóng ma áp chặt vào lớp kính, dòng máu đen ngòm chảy loang lổ trên bề mặt thủy tinh tạo nên những vệt dài ghê rợn.
Nam hoảng loạn tột độ, anh vừa lái xe bằng một tay, tay còn lại không ngừng lay mạnh bả vai của Huy: "Huy! Dậy đi! Cứu tao với! Mau dậy đi Huy ơi! Có ma!" Nhưng Huy vẫn nằm im như một xác chết trên giường nằm phía sau, khuôn mặt gã trong bóng tối trông xám ngoét, hơi thở cực kỳ yếu ớt, dường như linh hồn của gã đã bị một thế lực vô hình nào đó phong ấn. Tiếng gõ cửa kính bên phụ ngày càng dồn dập và mạnh mẽ hơn, "rầm... rầm... rầm...", những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt kính cường lực của cabin. Gió lạnh từ bên ngoài lùa qua khe nứt, mang theo tiếng khóc oán than, nức nở của một người phụ nữ trẻ tuổi gặp nạn. Giọng nói ma quái kia giờ đây biến thành những tiếng gào thét căm phẫn, chói tai: "Trả đầu lại cho tôi! Tại sao các người lại bỏ tôi lại đây cô độc! Trả đầu lại cho tôi!" Nam khóc không thành tiếng, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn chảy dài trên khuôn mặt méo mó. Anh nhận ra rằng oán linh này không chỉ đơn giản là muốn đi nhờ xe, mà nó đang muốn lấy mạng anh để thế thân.
Trong giây phút tuyệt vọng nhất, khi chiếc kính bên phụ sắp sửa vỡ vụn dưới sức ép và những cú đập điên cuồng của oán linh không đầu, Nam chợt nhớ đến một chi tiết quan trọng. Ở gần đỉnh Đèo Cả có một miếu thờ nhỏ sơn đỏ nằm nép mình bên vách đá dựng đứng, nơi người dân địa phương lập nên để thờ cúng những vong hồn tử nạn trên đèo. Người ta đồn rằng ngôi miếu ấy rất linh thiêng, là nơi trú ẩn an toàn duy nhất cho những ai gặp phải chuyện dị thường trên cung đường này. Nam nghiến chặt răng chịu đựng nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực mình, anh cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần để giữ vững tay lái bằng cả hai tay, hướng chiếc xe lao nhanh về phía trước, nơi anh nhớ là vị trí của ngôi miếu cổ. Bóng ma bên ngoài cửa kính vẫn không ngừng cào cấu, tiếng rít của móng tay trên kính chói tai đến mức tai Nam bắt đầu rỉ máu đỏ tươi. Từ gương chiếu hậu bên trái, anh lại thấy bóng trắng khác đang lướt nhanh bên hông xe, dường như oán linh đang cố gắng bao vây chiếc xe từ mọi phía.
Đúng lúc chiếc kính cửa phụ sắp vỡ toang, ánh đèn pha của xe đột ngột quét qua một góc cua gấp và chiếu sáng một am thờ nhỏ sơn màu đỏ nằm nép mình sát vách đá dựng đứng phía trước. Ngôi miếu cổ hiện ra dưới ánh sáng vàng nhạt từ một bóng đèn dầu leo lét bên trong, xung quanh khói hương nghi ngút bay ra hòa vào làn sương đêm lạnh giá tạo nên một vẻ linh thiêng khó tả. Nam dùng hết sức bình sinh, một tay bấm còi xe liên tục tạo nên những tiếng còi vang dội khắp thung lũng Đèo Cả như một lời cầu cứu khẩn thiết, tay kia giật mạnh vô lăng cho xe chạy sát vào lề đường bên phải, ngay trước cửa miếu thờ. Ngay khoảnh khắc đầu xe tải vượt qua ranh giới khu vực trước ngôi miếu, một tiếng hét chói tai, đau đớn vang lên bên ngoài cabin xe rồi tắt lịm. Tiếng gõ cửa kính đột ngột dừng lại hoàn toàn, nhường lại sự im lặng cho không gian. Một luồng khí ấm áp từ ngôi miếu như một bức tường vô hình đẩy lùi toàn bộ khí lạnh ma quái ra khỏi cabin xe, đưa Nam trở về với thực tại an toàn.
Nam đạp mạnh phanh, chiếc xe container trượt dài một đoạn ngắn trên mặt đường ẩm ướt rồi dừng hẳn lại ngay trước miếu thờ cổ kính, động cơ xe nổ giật cục vài tiếng rồi tắt ngấm. Không gian xung quanh đột nhiên trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng sương đêm rơi tí tách trên mui xe và tiếng thở dốc, hỗn hển của Nam giữa bóng tối tịch mịch. Đúng lúc đó, Huy nằm ở băng ghế sau đột ngột bật dậy với một tiếng hét lớn đầy kinh hoàng, hai tay gã ôm chặt lấy cổ, thở hổn hển như người vừa thoát chết từ tay tử thần. Khuôn mặt Huy đầm đìa mồ hôi hột, mắt trợn trừng nhìn Nam: "Anh Nam... em... em vừa mơ thấy một giấc mơ kinh khủng quá. Em mơ thấy mình bị một người phụ nữ mặc áo dài trắng không có đầu dùng một dải lụa trắng siết cổ đến ngạt thở ngay trong cabin này. Em cố hét lên cầu cứu anh nhưng không thể phát ra âm thanh nào cả." Nam nghe Huy nói mà toàn thân run rẩy không ngừng, anh không dám trả lời câu nào, chỉ biết đưa cho Huy chai nước ấm rồi chỉ tay ra ngoài hướng về ngôi miếu cổ.
Hai người ngồi im lặng trong cabin suốt hơn một tiếng đồng hồ còn lại của đêm tối, không ai dám bước xuống xe cũng như khởi động lại máy để đi tiếp vì sợ oán linh vẫn còn lẩn khuất quanh đây. Họ chờ đợi trong lo âu cho đến khi những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh bắt đầu ló dạng từ phía chân trời xa xôi, xua tan đi màn sương mù dày đặc và những bóng tối u ám của Đèo Cả. Khi ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu rọi khắp núi rừng Phú Yên, mang lại cảm giác an toàn và sự sống ấm áp, Nam mới dám mở cửa cabin bước xuống đường để kiểm tra xe. Đôi chân anh vẫn còn run rẩy, đứng không vững trên mặt đường ẩm ướt đầy sương sớm. Anh bước vòng ra phía sau xe để kiểm tra và kinh hoàng phát hiện trên lớp bụi mờ bám ở cửa kính cabin bên phụ có rất nhiều vết cào cấu sâu hoắm bằng móng tay, cùng với những vết bùn đất hình dấu tay kéo dài từ bậc lên xuống cabin lên đến tận tay nắm cửa, minh chứng cho việc bóng ma đã cố gắng trèo lên xe đêm qua.
Đáng sợ hơn, ở phía sau rơ-moóc xe tải, một dải lụa trắng dài, rách nát và vấy đầy chất lỏng màu đen đã khô cứng, đang bị kẹp chặt ở khe cửa sau của thùng container, bay phấp phới trong gió sớm như một lời thách thức từ cõi âm. Nam vội vàng chụp lại dải lụa trắng và những vết cào trên cửa kính cabin để lưu giữ bằng chứng, rồi vội vã thắp một bó nhang lớn, cùng Huy bước đến trước ngôi miếu cổ bên đường để làm lễ tạ ơn các bậc thần linh đã cứu mạng họ trong gang tấc. Khi họ đang thành tâm cúng vái trước miếu, một cụ già địa phương gánh hàng rau đi qua đèo nhìn thấy liền dừng lại, nhìn vào chiếc xe tải với ánh mắt ái ngại rồi thở dài hỏi: "Đêm qua các chú gặp 'cô ấy' rồi phải không? May mà các chú biết dừng lại trước ngôi miếu thờ này để xin lánh nạn, chứ không thì giờ này chắc cả người cả xe đã nằm dưới vực sâu kia rồi, giống như những người trước đây." Nam và Huy nhìn nhau, nỗi sợ hãi một lần nữa trỗi dậy trong lòng.
Qua lời kể chậm rãi của ông cụ địa phương, Nam mới biết được một sự thật rùng rợn và đau thương: Cách đây đúng mười năm, vào một đêm sương mù dày đặc lúc 2 giờ sáng, một chiếc xe khách chạy qua khúc cua hiểm trở này đã bị mất lái lao thẳng xuống vực sâu. Hầu hết hành khách đều may mắn sống sót với những vết thương nhẹ, ngoại trừ một cô gái trẻ đang mặc chiếc áo dài trắng trên đường về quê chuẩn bị cưới chồng vào tuần sau. Do va chạm cực mạnh với dải taluy bảo vệ bằng sắt, đầu của cô gái đã bị đứt lìa và rơi mất tích xuống vực sâu âm u. Sau nhiều ngày tìm kiếm ròng rã của lực lượng cứu hộ và người thân, người ta chỉ tìm thấy phần thân của cô trong chiếc áo dài trắng vấy máu kẹt giữa các vách đá, còn chiếc đầu thì vĩnh viễn nằm lại đâu đó dưới vực sâu thăm thẳm của Đèo Cả mà không bao giờ tìm thấy được. Oán khí quá nặng cùng với cái chết oan ức đã khiến linh hồn cô gái không thể siêu thoát, trở thành một oán linh vất vưởng nơi đèo cao lộng gió.
Kể từ ngày định mệnh đó, vong hồn của cô gái trẻ không đầu trong chiếc áo dài trắng vẫn thường xuyên hiển linh vào những đêm sương mù lúc 2 giờ sáng, thời điểm cô gặp nạn năm xưa. Cô ta đứng dọc theo con đèo để vẫy xe xin đi nhờ, thực chất là để tìm lại phần đầu đã mất của mình hoặc tìm kiếm những tài xế để kéo họ xuống vực sâu thế mạng cho nỗi cô độc của cô dưới âm giới. Câu chuyện của Nam sau đó được truyền tai nhau rộng rãi trong giới tài xế chạy tuyến đường dài Bắc - Nam, trở thành một lời cảnh báo đầy rùng rợn cho bất kỳ ai có ý định vượt Đèo Cả vào thời điểm rạng sáng đầy sương gió. Về phần Nam, chuyến đi đêm kinh hoàng hôm đó là chuyến đi cuối cùng trong cuộc đời cầm lái của anh trên cung đường miền Trung. Anh quyết định bán đi chiếc xe tải container đã gắn bó nhiều năm, chuyển hẳn về quê mở một cửa hàng sửa xe máy nhỏ và tuyệt đối không bao giờ dám cầm lái đi qua bất kỳ con đèo nào vào ban đêm nữa.
Mỗi khi trời đổ sương mù lạnh giá hoặc nghe ai đó vô tình nhắc đến địa danh Đèo Cả Phú Yên, Nam lại bất giác rùng mình run rẩy, những ký ức kinh hoàng của đêm hôm ấy lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh. Hình ảnh oán linh không đầu trong chiếc áo dài trắng đứng vẫy tay xin đi nhờ giữa màn sương lạnh lúc 2 giờ sáng, dòng máu đen ngòm chảy loang lổ nơi cổ áo đứt lìa, và tiếng gõ cửa kính dồn dập vẫn là cơn ác mộng đeo bám anh suốt phần đời còn lại. Câu chuyện của anh như một lời nhắc nhở thế hệ tài xế đi sau về những bí ẩn chưa thể giải thích của thế giới tâm linh, nơi những vong hồn chết oan vẫn ngày đêm lang thang tìm kiếm sự giải thoát trong câm lặng dưới những làn sương mờ của núi rừng Đèo Cả. Dù khoa học ngày nay có phát triển đến đâu, đối với những người lái xe đêm qua Đèo Cả, nỗi ám ảnh về bóng trắng áo dài không đầu vẫy xe lúc 2 giờ sáng vẫn là một sự thật hiển nhiên đầy khiếp sợ mà không ai muốn tự mình kiểm chứng thêm một lần nào nữa.
Bình luận truyện (0)
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên.
